[Oneshot][TonHyuk][M] A Better Day
By Hyukie_hoya (Minh Hiên)
*Category: Original
*Genres : Oneshort, romance, aghst.
*Pairing: Tonhyuk (Cuộc đời tôi chỉ biết có Tonhyuk thôi à
*Rating M
*Warning: Shounen-ai
*Summary:
Thời gian có thể khiến kí ức bị bám bụi cũ kĩ,
Thời gian có thể khiến kí ức trở nên nhạt nhòa ,
Nhưng thời gian không thể khiến kí ức biến mất như chưa từng tồn tại.
……………
Bạn đang xem một tác phẩm của một kẻ bất tài.
*A/N :
Đây là một trong những one short hiếm hoi của tôi, bởi vì bản thân tôi không thể viết oneshort ;[];
Tôi đã định viết fic này xem như là một món quà để tặng, nhưng xét sau cùng thì nó không thể được gọi là hay, vì vậy tôi đã xóa đi dòng đề tặng.
Dạo này tôi quen viết fic dạng OOC, xưng là “tôi” nên khi chuyển qua dạng fic miêu tả như thế này thì thật sự là tôi cảm thấy …bối rối trong cách diễn đạt suy nghĩ, cảm xúc và luôn nghĩ rằng mình không thể nào làm tốt được. Vì tôi sợ không diễn đạt tốt cảm xúc của nhân vật nên đã viết fic chạy theo xúc cảm của mình nên fic này hầu như không có trật tự thời gian. Xin liên hệ với tôi qua nick Hyukie_hoya nếu bạn đã có nhã ý đọc rồi mà… không hiểu gì hết ^____^!!
Chính xác là tôi đã ngâm fic này được gần nửa năm, và thật sự rất vui khi có thể viết cho nó một chữ hoàn. Dạo này tôi hơn bị ảnh hưởng từ đam mỹ, xin lỗi > <~
Xin chống chỉ định cho fan HyukTa bởi vì mình không muốn bị mấy bạn lột da làm mồi cho cá =.=
Chính xác thì mình định viết fic này để tặng cho bạn Cá đó. Vì cái món nợ bảy fic của mình :”> ~~
…::: :::…
1.
Và tôi biết rằng, em sẽ ngắm nhìn tôi, từ thiên đường
…
…
Nằm trong một ngỏ hẻm nhỏ, căn nhà phủ màu trắng im lặng đến lạ thường như thể chỉ mình nó trơ trọi. Bao bọc quanh nó không có gì ngoài cánh cổng hoang rỉ sét đã lâu không đóng lại thỉnh thoảng đung đưa nhẹ theo làn gió đơn côi. Những thanh thép đen nằm san sát nhau dù đã không còn vững chãi như ngày nào nhưng vẫn ra sức bảo vệ khoảng sân rộng lớn đầy cỏ dại. Ngọn cỏ cao đến đầu người, che đi những thân cây khô queo quắt vì thiếu nước. Giàn hồng bị bám bụi sắc tàn hơn một nửa hững hờ đưa ra cành lá trơ xương, hiếm hoi vài nụ hoa nhỏ chưa kịp nở đã vội héo hon. Lớp vỏ trắng của ngôi nhà bị thời gian làm cho phai phôi. Gió đưa bụi bám lên đấy, mưa khiến rêu phong mọc đầy. Trên ngọn cỏ úa vấn vương những chiếc lá vàng không thể chạm đất.
Người ở trong nhà mỗi ngày chỉ đi qua lối nhỏ trong sân đúng hai lần. Vào lúc sáng sớm và khi trời sập tối. Có lúc anh bước rất nhanh, có lúc chầm chậm, nhưng lần nào cũng giẫm lên đám lá khô tạo ra âm thanh lách tách mà không hề ngoảnh đầu lại. Cứ ngỡ rằng anh đã vô tình …
…quên em…
Có một cậu bé vẫn lấp ló bên cánh cổng ngắm nhìn anh hằng ngày rảo bước, nhưng không bao giờ dám gọi anh dù chỉ một lần. Vì cậu đã mình đã lầm lỗi với anh. Cậu luôn ở đó, nhìn anh nhòe đi trong đôi mắt luôn đong đầy những xúc cảm với sự hối hận đã muộn màng .
Phải chăng em chỉ có thể khóc và nhìn anh chết dần chết mòn…
2.
Woo Hyuk trở về nhà với tâm trạng mệt mỏi. Nặng nhọc thả người xuống ghế sofa, anh vớ lấy đồ điều khiển bật tivi, chẳng màng bận tâm cái áo khoác nằm vất vưởng trên sàn. Woo Hyuk chuyển từ kênh này đến kênh khác, và dừng lại ở kênh số bảy. Lúc nào cũng vậy, anh luôn để tivi ở kênh số bảy, dù nó chiếu bất cứ chương trình gì, hài hước hay nhàm chán, ngay cả khi màn hình chỉ còn là những sọc đen trắng và phát ra tiếng rè rè khó chịu. Anh sợ sự im lặng rỗng tếch, nhớ lắm tiếng cười mà cậu đã mang đi, nhớ kinh khủng, nhớ muốn phát điên .
Hành hạ tôi bằng nỗi nhớ, như thế em vui lắm sao? …
Woo Hyuk mở tủ lạnh khi cảm thấy mình không còn chịu đựng được cơn khát nữa. Giữa bộn bề thức ăn đống hộp được nhồi nhét một cách hỗn độn, anh tìm thấy những chai nước suối gần như đã đóng băng. Woo Hyuk mở nắp, uống vội một hơi mặc kệ nước trào ra cả mặt và người khiến anh nghẹt thở. Vứt vỏ chai trống rỗng qua bên cạnh, anh đóng tủ lại. Nhẹ nhàng chạm vào những vết ố đen do ít keo dán còn sót lại trên cánh cửa màu trắng xám.
Không chỉ ở cánh cửa tủ lạnh đã sờn cũ, mà ngay cả trên đồ điều khiển tivi, trên tivi, những chiếc gương, cái ghế, cạnh bàn, góc tường đều có. Khắp ngôi nhà đã từng đầy ắp những chú khỉ Yoyo lòe loẹt đủ màu sắc, là cậu dán chúng lên, cũng chính cậu đã tháo chúng xuống. Cậu đem theo chúng ra đi, chỉ để lại cho anh vết keo đen vì bám bụi, không còn có thể dán bất cứ vật gì lên để che lấp đi .
Em đã nghĩ rằng, chỉ cần em biến mất, thì tôi sẽ quên em
Em cứ ngô nghê như thế, đối với tôi thật không công bằng
Seung Ho à, em tàn nhẫn lắm, em biết không
Em cứ ngô nghê như thế, đối với tôi thật không công bằng
Seung Ho à, em tàn nhẫn lắm, em biết không
…
3.
“Seung Ho, vì sao cậu cứ dán mấy cái hình con khỉ ấy quanh nhà vậy? Ngay cả cái đồ điều khiển tivi cũng không tha”
Cậu cười, nụ cười ngô nghê như trẻ con.
“Eh he, như thế thì nếu sau này tôi đi đâu xa hoặc đột nhiên biến mất, nhìn những hình này cậu sẽ nhớ đến tôi”
“Vậy cậu tự nhận mình là con khỉ à?” – Anh ranh mãnh ngỏ ý trêu chọc.
“Không có à nha” – Seung Ho bắt đầu phụng phịu, hai má hơi ửng hồng, tỏ ra vẻ rất phật ý vì bất kì hành động nào, bất kì câu nói nào của cậu đều được Woo Hyuk lắng nghe, tìm tòi săm soi rồi trêu cậu - “chỉ là tôi giống nó, nó cũng giống tôi, một tí thôi ~”
“Nếu dán những hình này thì có ngày tôi sẽ hình dung cậu ra một con khỉ mất”
“Vậy thì lúc đó tôi sẽ hình dung anh ra con cáo” –Thấy chưa, cậu biết mình nghi đâu có sai. Chẳng thể làm gì để ngưng anh, cậu tỏ ra giận dỗi và phản bác lại. Seung Ho không thích Hyuk nghĩ rằng mình là một con người dễ bị ăn hiếp.
“Bộ tôi giống con cáo lắm hả?” – Woo Hyuk tò mò hỏi lại.
“Ừ, quá giống luôn. Tiếc là chỉ thiếu hai cái tai với cái đuôi thôi” – Seung Ho không biết rằng cậu vốn không có khiếu trêu chọc hay mỉa mai người khác. Ngay cả khi nói ra những câu như vậy với đôi môi hơi trề ra, trông cậu vẫn rất mực đáng yêu. Cứ thế thì ai có thể dỗi cậu được.
Woo Hyuk bật cười trước vẻ mặt đáng yêu của cậu. Anh chồm lên nắm lấy tay Seung Ho khiến cậu giật mình làm rơi cả hình dán Yoyo xuống đất. Anh kéo cậu về phía mình, dùng sự trìu mến nhẹ nhàng giữ lấy cậu khiến ánh nhìn của cậu không thể trốn tránh khỏi anh.
“Cậu nhìn kĩ đi, con cáo đâu có đẹp trai bằng tôi …” *cười*
Anh bỏ lửng câu nói rồi hôn cậu, nụ hôn dịu dàng và sâu lắng khiến Seung Ho từ từ nhắm nghiền mắt lại bất giác vòng tay qua cổ anh. Cậu cũng không rõ điều gì đang xảy đến, dù biết Woo Hyuk thật sự ma mãnh khi dùng nụ hôn để thắng thế nhưng bản thân lại không thể chối bỏ những xúc cảm đang dâng trào trong mình. Bờ môi của anh, nó khiến cậu ngây đi trong khờ dại. Gương mặt Seung Ho đỏ ửng và thổn thức khi môi Woo Hyuk rời đi. Trong khi bối rối cố góp nhặt lại phần không khí đã mất, cậu loáng thoáng thấy anh cười.
“Và, con cáo cũng không biết hôn cậu như thế đâu”
“Wo…Woo…Hy…Hyu…Hyuk...tồi…” – Cậu che gương mặt đang ửng đỏ lại và yếu ớt. Nghe giọng anh ấm áp bên tai cùng với nắng chiều.
“Không một con cáo nào yêu em hơn tôi đâu, Seung Ho. Thật đấy ~”
Lời nói ấy đã tan đi trong gió ,
Và em đã tan đi trong nắng ,
Chỉ để lại vùng trời khắc khoải u buồn.
Còn tôi như chú chim nhỏ rã cánh trong mưa, không nơi nương náu.
Đã yêu em như thế , sao có thể đành quên
…
Và em đã tan đi trong nắng ,
Chỉ để lại vùng trời khắc khoải u buồn.
Còn tôi như chú chim nhỏ rã cánh trong mưa, không nơi nương náu.
Đã yêu em như thế , sao có thể đành quên
…
4.
Đó một ngày tháng mười âm u, khi cậu bắt đầu ho ra những vệt máu.
Seung Ho sững sờ khi nhìn thấy máu đọng lại nơi lòng bàn tay mình sau một trận ho dai dẳng. Cậu nắm lòng bàn tay lại giấu nhẹm ra sau lưng trước khi Woo Hyuk kịp để ý đến nó và nhìn anh tươi cười như không có chuyện gì.
“Seung Ho, có sao không, sao cậu ho nhiều vậy ?” – Anh lo lắng đến bên cậu, khẽ vuốt lọng tóc mềm ân cần hỏi han.
“Không …không sao đâu …Tôi …tôi bị sặc nước” – Seung Ho yếu ớt chống chế trước ánh nhìn từ Woo Hyuk. Nhẹ nhàng từ chối bàn tay ấm áp của anh, cậu cố gắng tìm một lí do thích hợp để về phòng.
“Tôi đã nói với cậu rồi , ăn uống phải từ từ . Ngốc , sợ tôi dành ăn sao” – Anh vò đầu cậu và thích thú nhìn nó rối bù. Seung Ho nhăn mặt lấy tay còn lại phủi phủi cho mái tóc phẳng phiu. Chợt cậu khuỵu xuống vì cơn đau nhói ngay lồng ngực .
“Seung Ho ?” – Anh hốt hoảng đỡ lấy cậu .
“Không …sao đâu , Woo Hyuk. Tôi…chỉ là tự nhiên đứng không vững …” – Seung Ho đưa tay ra cho Woo Hyuk thể hiện dấu hiệu không sao rồi hốt hoảng giật tay lại khi phát hiện ra đó là bàn tay vừa rồi của mình đã dính vết máu. Nhưng hành động đó đã quá muộn , anh nắm lấy tay cậu mạnh bạo và giận dữ nhìn cậu gằng từng tiếng .
“Cái.gì.đây , Seung.Ho ? Tại.sao.cậu.không.nói.cho.tôi.biết ?”
“Tôi …tôi …”- Cậu lắp bắp .
Anh lôi cậu ra xe một cách hung bạo và phóng đến bệnh viện với tốc độ khiến cậu nghĩ rằng có thể mình sẽ chết vì đau tim trước khi đến nơi đó. Cậu ho ra máu nhiều hơn trong vòng tay của anh khi anh bồng cậu vào phòng bệnh.
“E he …đã nói là không sao mà cứ bắng nhắng. Bác sĩ bảo tôi chỉ bị áp lực công việc mà thôi. Thấy tôi đoán trúng chưa, tôi chuẩn bệnh giỏi quá trời ~” – Cậu bước ra từ phòng bệnh với nụ cười, khi anh đứng bật dậy với câu “có sao không” chưa kịp thốt ra trên môi.
Anh nhìn vị bác sĩ như hỏi rằng những gì cậu nói có đúng không. Vị bác sĩ nhìn anh, mỉm cười và gật đầu nhẹ.
“Nhớ cho cậu ấy uống thuốc đầy đủ nhé”
Woo Hyuk dắt Seung Ho ra về, không quên nói lời cảm ơn với vị bác sĩ nọ.
“Woo Hyuk”
“Gì ?”
“Cậu bồng tôi như lúc nãy nữa đi ~” – Seung Ho phụng phịu nhướn người đưa hai tay vòng qua cổ anh khiến Woo Hyuk bối rối.
“Không…”
“Vì sao chứ ?” – Cậu cong môi giận dỗi, vẫn không chịu gỡ tay ra khỏi cổ Woo Hyuk.
“Vì cậu nặng” – Anh trả lời dứt khoát.
“Vậy sao lúc nãy cậu bồng tôi được ?”
“Lúc nãy khác”
“Ah , bây giờ biết tôi không sao rồi nên không thèm quan tâm tới tôi nữa chứ gì ~” – Cậu đưa tay lên mặt và bắt đầu nức nở khiến mọi người nhìn chằm chằm vào cả hai - “Hư hư …”
Bất đắc dĩ anh bế cậu lên với gương mặt ửng đỏ đầy gượng ép. Cậu lẽn bẽn giấu gương mặt vào ngực anh khi được nuông chìu.
“Đúng như người ta nói, nuông chìu quá cậu sinh hư”
“…” – Cậu im lặng một khoảng thời gian rồi bỗng dưng ôm anh thật chặt – “Hyuk à, tôi yêu cậu, nhiều, nhiều, nhiều, nhiều lắm…”
“Sao tự dưng lại nói vậy ?” – Woo Hyuk mặt đỏ bừng.
“Tự dưng muốn nói vậy thôi, eh he” – Cậu người lên nhìn anh, vẫn nụ cười ngô nghê chợt đượm chút buồn, nhưng mau chóng bị che giấu dưới vẻ nũng nịu - “Thuốc nhiều lắm Hyuk ơi ~ Tôi không muốn uống chút nào, hư hư …”
“Không uống sao khỏi bệnh ?” – Anh bật cười. Dáng vẻ đáng yêu của cậu lúc nào cũng khiến cho anh cười. Nghĩ lại, dáng vẻ khi ấy thật là lừa gạt người khác.
“Tôi sẽ khỏi chứ ?” – Giọng cậu đã thoáng đượm buồn với câu hỏi thật nhẹ Vậy mà anh chỉ xoa đầu Seung Ho mà mỉm cười.
“Ngốc, chỉ là bệnh nhẹ thôi. Uống thuốc đầy đủ cậu sẽ mau khỏi” – Những lời của anh lúc đấy như là thuốc độc, như là ngàn mũi kim đâm vào tim Seung Ho vậy àm Woo Hyuk không hề biết. Chính anh đó mới là kẻ ngô nghê.
5.
Woo Hyuk thả mình lên ghế sofa một lần nữa, cảm nhận sự ướt át của thứ chất lỏng lành lạnh mà khi nãy anh đã nuốt vào Anh lấy tay che lại đôi mắt, vậy là nước đã vào trong anh và bây giờ bắt đầu trào ra lại từ đôi mắt. Sau một vòng cơ thể, nước bỗng dưng nóng lạ thường, khiến anh đau xót. Lọ thuốc ngủ mới toanh đặt trên bàn đã vơi đi một nửa, nhưng sao anh vẫn thoát khỏi thực tại ám ảnh này.
Seung Ho à, chỉ có thể gặp cậu trong giấc mơ thôi …
“Woo Hyuk, nếu tôi chết đi, cậu ….quên tôi đi nhé. Hãy quên tôi mà đi tìm hạnh phúc mới nhé”
Anh tự hỏi tại sao bây giờ mình vẫn không chết. Nhiều lần anh muốn chết đi, khi nỗi nhớ bóp chặt tim anh đau đớn đến quằn quại. Nhưng …
“Hứa với tôi, sau này nếu tôi chết cũng không được chết theo nhé”
“Nói khùng điên gì vậy ?”
“Không khùng điên đâu. Hứa đi”
“Cậu nghĩ khi cậu chết tôi sẽ chết theo sao ?” *cười*
“Vậy tức là hứa đúng không ?”
“Ừ”
Kí ức lại một lần nữa ùa về như đoạn phim chiếu chậm. Nếu không giữ được lời hứa lúc ấy với cậu, thì anh lấy gì để gặp cậu ở thế giới bên kia. Vì thế mà anh còn sống, còn vật lộn với đời, với nỗi đau và những khoảng trống khôn cùng.
Tháng ba năm đó, bệnh cậu trở nặng. Anh phát hiện ra cậu thường xuyên giặt gra trải giường để giấu những vết máu đỏ thẩm mà cậu đã vô tình ho lên nó vào lúc nửa đêm. Anh có hỏi nhưng lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời rằng hôm qua cậu quên uống thuốc, thật là đãng trí quá.
Nghĩ lại, Seung Ho à, cậu là kẻ dối trá …
…
“Hyuk à , giả sử tôi chết , anh có quên tôi không ?”
“Lại khùng điên nữa hả ?”
“Không khùng điên. Hỏi thật tình đó”
“Mấy con Yoyo đỏ bu khắp nhà đến chói mắt, làm sao mà quên được con khỉ chứ”
“Tôi không phải Yoyo”
“Đùa đấy, tôi sẽ không quên cậu đâu, cũng không cho phép cậu chết trước tôi. Nghe chưa , khỉ ngốc”
“Hyuk à , tôi …yêu Hyuk” *ôm*
Anh đã quá vô tâm để tìm ra sự lạ thường nơi cậu. Anh nghĩ cậu chỉ lo sợ vẩn vơ, nghĩ cậu ở nhà một mình rồi đâm ra buồn chán, hay cậu xem phim Hàn sướt mướt nhiều quá rồi bị ảnh hưởng theo . Ngờ đâu những ngày tháng ấy giờ đã trở thành đoạn phim buồn Woo Hyuk không thể nào quên được.
Tháng tư , Chil Hyun , em họ , người thân duy nhất còn sót lại của Seung Ho thường xuyên lui tới . Anh không nghi ngờ gì hết , lại có phần an tâm hơn khi có người chăm sóc Seung Ho .
Ở Chil Hyun có nét gì đó rất đặc biệt , đặc biệt hơn cả Seung Ho . Nước da cậu trắng , tiếng cười trong trẻo , đôi mắt đen nhưng lại rất trong , như cả vũ trụ bao la với những ngôi sao sáng . Và trên hết , Chil Hyun có sức sống như Seung Ho ngày xưa . Seung Ho bây giờ tựa như một bông hồng sắp tàn , thời gian cậu nằm trên giường nhiều hơn cả thời gian cậu qua lại quanh nhà khiến cho anh vui mắt . Chil Hyun đã thay thế Seung Ho làm tất cả mọi việc . Và lần say rượu đó , Woo Hyuk đã nhìn nhầm Chil Hyun thành Seung Ho và hôn cậu.
Chil Hyun bắt đầu có tình cảm đặc biệt với Woo Hyuk . Cái cách mà anh nhẹ nhàng đến bên giường hỏi thăm , trò chuyện và chăm sóc Seung Ho khiến cậu vừa ngưỡng mộ , vừa cảm thấy ganh tị . Có đôi lần , cậu ước mình là Seung Ho . Nhưng nhanh chóng , cậu cố loại bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu . Seung Ho là người thân còn sót lại của cậu , cả hai đã bên nhau từ thởu nhỏ , còn Woo Hyuk là người yêu của Seung Ho , cậu lấy quyền gì mà mơ mộng . Lúc cậu hạ quyết tâm cũng là khi Woo Hyuk lấy đi nụ hôn đầu tiên của cậu . Nụ hôn của anh đã làm quyết tâm trong cậu sụp đổ , mặc cảm tội lỗi trong cậu không còn mạnh bằng tình yêu . Cậu tin rằng , anh cũng có tình cảm với cậu . Và cậu sẽ đợi anh .
Nhưng bằng lời nói , Seung Ho đã bóp chết dần sự cao thượng trong chờ đợi của Chil Hyun . Khi Seung Ho cầm tay Woo Hyuk bên giường và nói rằng “xin đừng quên tôi”.
“Hyu…k …khụ khụ…”
“Tôi đây , Seung Ho. Có chuyện gì ?” – Anh lo lắng siết chặt bàn tay nhỏ bé của cậu .
“Nếu tôi chết rồi , đừng quên tôi nhé Hyuk …”
“Ai bảo cậu sẽ chết . Cậu sẽ khỏi bệnh thôi mà…” – Vẻ mặt của anh lúc ấy , ai nhìn vào cũng phải đau xót .
“Tôi biết bệnh của mình mà” – Cậu cười , nụ cười buồn lắm . Cậu giấu nỗi buồn của mình vào trong nụ cười , đến lúc cuối cùng vẫn không khóc một giọt nước mắt – “Xin lỗi vì đã giấu anh , anh có giận tôi không ?”
“Không” – Anh áp bàn tay gầy gò của cậu lên mặt mình – “Mau khỏi bệnh đi Seung Ho , tôi sẽ không giận cậu đâu…”
“Đừng quên tôi nhé , Hyuk”
“Seung Ho à , tôi yêu cậu , mãi chỉ yêu mình cậu” – Anh gục mặt vào tay Seung Ho , vai run lên tựa như đang khóc . Trong khi Chil Hyun đứng lặng người.
Không sao, em có thể đợi anh, có thể đợi anh mà…
6.
Vào một buổi chiều nắng nhạt, có một cuộc điện thoại gọi về nhà.
“Vâng, em nghe đây” – Chil Hyun nhấc đầu dây bên này và bắt đầu trả lời bằng chất giọng trong
trẻo.
“Chil Huyn phải không? Nhắn với Seung Ho giúp anh là hôm nay anh làm tăng ca. Bảo cậu ấy không cần đợi. À, nhớ nhắc cậu ấy giữ gìn sức khỏe, mặc áo ấm vào, đắp chăn cẩn thận, không được tung chăn đâu đấy”
“Vâng ạ”
Cụp ----
Đầu dây bên kia cúp máy, Chil Hyun đứng lặng người một chút rồi cũng chậm rãi đặt điện thoại vào chỗ cũ. Đến cả một cuộc điện thoại, cũng chỉ vỏn vẹn như vậy …
Hơn một tháng nay, không có ngày nào Woo Hyuk không tăng ca. Người khác không biết, có thể cho rằng đối diện với một Seung Ho bệnh trạng khiêm nhược như vậy, Woo Hyuk không muốn về nhà cũng phải thôi, có khi tăng ca cũng chỉ là một cái cớ. Nhưng Chil Hyun hiểu, hiểu rõ lắm, Woo Hyuk đang ra sức cố gắng kiếm tiền để kéo dài mạng sống của Seung Ho từng giây, từng phút, từng giờ. Dù lúc nào cũng bận rộn đến khuya mới có thể trở về với trạng thái đầy mệt mỏi, anh cũng không quên ghé vào phòng của Seung Ho, ngắm nhìn cậu thật lâu rồi mới trở ra phòng khách ngủ. Toàn thân đổ mồ hôi cũng không dám tắm, sợ động đến Seung Ho. Dọn ra phòng khách ngủ, cũng là sợ vì về trễ sẽ khiến Seung Ho tỉnh giấc giữa chừng. Anh dịu dàng ân cần đến như thế, sao chỉ dành cho mỗi mình Seung Ho… Chil Hyun đau xót rơi vào trầm tư.
“Khụ…Woo Hyuk lại gọi …khụ …về phải không, Chil Hyun ?” – Giọng Seung Ho vang lên một cách yếu ớt, đứt quãng giững tiếng ho, cả thân người mỏng manh di chuyển một cách chậm chạp, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, có thể cuốn cậu bay lên không trung như cuốn một cánh diều không dây.
“A …Vâng, anh ấy bảo tối nay lại về trễ” – Chil Hyun có chụt giật mình.
“Vậy à” – Seung Ho cười, nụ cười rất nhạt, rồi lại bâng quơ – “Chiều…khụ… nay trời nắng… đẹp”
“Sao anh không ở trong phòng nghỉ ngơi thêm nữa ?”
“Khụ khụ…Anh đã nằm đến mức đi cũng …khụ…muốn không vững rồi” – Vẫn nụ cười đó, Seung Ho vào Woo Hyuk có nụ cười giống hệt như nhau, dù rất nhạt nhưng cũng khiến cho người ta cảm nhận được người đang cười thật sự hạnh phúc. Đó là thứ tình yêu sâu đậm mà Chil Hyun thầm ghen tị.
Chỉ là thầm lặng ngưỡng mộ, thầm lặng ước ao. Nhưng sẽ phải thầm lặng cả đời sao, cả đời nhìn mình bị lãng quên, cả đời cảm nhận mình tồn tại rất mờ nhạt. Cả đời, là cả một cuộc đời đó. Seung Ho chỉ còn quãng thời gian rất ngắn, nhưng Chil Hyun còn cả một cuộc đời. Có thể cam lòng suốt những năm tháng còn lại chấp nhận trong lòng người kia mình không bằng một người đã chết? Cam lòng sao? …
Dẫu bức tường kiên cố như thế nào cũng sẽ có lúc sụp đổ. Và sự kiên nhẫn trong lòng Chil Hyun cũng đã đến lúc rồi.
Tờ giấy trắng tinh chính là tờ giấy dễ bị nhiễm bẩn nhất.
Linh hồn thuần khiết cũng chính là linh hồn dễ sa ngã nhất.
Xin lỗi…
“Seung Ho…”
“Sao ?”
“Anh có biết dạo này vì anh, Woo Hyuk đã rất vất vả không ?” – Giọng Chil Hyun vẫn trong trẻo như nói về một vài câu chuyện vu vơ nhỏ nhặt. Nhưng nếu là chuyện vu vơ, sẽ không khiến cho người ta ngỡ ngàng đến thế, đau đến thế.
“Anh biết” – Seung Ho trầm giọng, dù âm thanh vẫn yếu ớt như thế, nhưng tựa hồ như có chút gì đó đã không còn ổn định.
“Sau bao nỗ lực đó, nếu nhìn thấy anh dần dần mất đi, anh ấy sẽ rất đau lòng”
“Anh biết” – Nụ cười nhạt trên môi Seung Ho chưa từng mất đi – “Cám ơn em đã khích lệ anh tiếp tục sống. Chil Hyun, khoảng thời gian qua đã vất vả cho em rồi”
Có thứ gì đó rất nhẹ nhàng len lỏi, chất giọng thanh thanh dẫu đứt quãng cũng có thể khiến mọi uất ức bỗng chốc tan đi, như cơn mưa gội sạch vết bụi bám trên những ngọn cỏ xanh mướt. Giọt nước long lanh đến như thế, tinh khiết đến như thế. Chil Hyun nhận ra rằng, không chỉ có Woo Hyuk, mà chính mình cũng thật sự yêu thương con người trước mặt này. Lệ rơi tâm tàn, chỉ có thể nức nở nói lời xin lỗi.
“Khờ quá, em …khụ…không có làm sai gì cả…Khụ… Anh rất …yêu thương Chil Hyun”
Seung Ho vì bệnh tật càng lúc càng gầy gò, nhưng linh hồn không vì thế mà cũng yếu ớt. Dịu dàng bao dung đến thế, Seung Ho và Woo Hyuk thật giống nhau, rất giống nhau.
Nắng cứ thế nhạt dần, đến khi bầu trời chỉ còn lại một màn đêm yên ả.
Cạch – Tiếng mở cửa vang lên giữa vắng lặng.
“Cậu về rồi” – Nụ cười rạng rỡ hiện ra trước mặt khiến Woo Hyuk ngỡ ngàng.
“Sao cậu vẫn chưa ngủ ?”
“Tôi muốn đợi cậu về”
“Cậu đang bệnh, phải cố gắng nghỉ ngơi chứ” – Woo Hyuk khẽ nhíu mày, tỏ ra rất không vừa ý.
“Suốt ngày cứ ép ăn rồi ngủ, Woo Hyuk, cậu bắt đầu xem tôi là heo sao?” – Đôi môi vểnh cong lên đầy bất mãn, ngây ngô đến đáng yêu. Woo Hyuk thật bất đắc dĩ, đối với tính bướng bỉnh này từ lâu đã không thể chống đối lại.
“Chỉ đêm nay thôi, ngày mai phải đi ngủ sớm đấy”
“Chỉ bệnh một chút thôi, mà có người đã xem tôi như con nít rồi”
“Cậu lúc nào mà chẳng con nít” – Cười rồi, lâu rồi không được cười với nhau, bỗng nhiên những muộn phiền bao ngày đều tựa hồ mây khói. Woo Hyuk ôm lấy thân hình gầy gò đó, không muốn mất đi, thật sự không muốn mất đi. Mất đi rồi, anh biết phải làm sao? …
Seung Ho vòng hai tay ra sau, bám chặt lấy cổ Woo Hyuk. Cậu nhẹ giọng.
“Woo Hyuk, tối nay ngủ chung nhé”
“Được, để tôi đi tắm một chút”
“Không, cứ để như vậy đi, tôi thích mùi của cậu”
Anh lại bật cười.
“Được rồi, nhưng nửa đêm không được đạp tôi xuống giường đó”
Seung Ho cười, cười đến mơ hồ, mơ hồ đến không rõ. Tiếng ho kiềm đến cực điểm chỉ vì muốn có thể lưu giữ hình ảnh cuối cùng thật đẹp trong anh. Đến sáng hôm sau, khi Woo Hyuk thức dậy, thì đã không còn có thể nhìn thấy lại nụ cười đó một lần nào nữa trong đời.
Nhẹ như cơn gió, đến không nói lời chào, đi không lời giã biệt…
Để lại tôi một mình giữa dòng đời mênh mông.
Lạc lõng tìm kiếm một bóng hình.
Ahn Seung Ho, cậu biết không, cậu …thật nhẫn tâm.
Để lại tôi một mình giữa dòng đời mênh mông.
Lạc lõng tìm kiếm một bóng hình.
Ahn Seung Ho, cậu biết không, cậu …thật nhẫn tâm.
7.
Người ta vẫn tưởng rằng ngôi nhà đó đã không còn người sinh sống. Nhiều câu chuyện được dựng lên sinh động y như thật, người kia cũng không quan tâm, vẫn sáng ra khỏi nhà, và trở về khi tận khuya. Cho đến một buổi tinh mơ, tuyết rơi trắng xóa cả con đường, âm thanh trầm ấm giữa không khí lạnh lẽo níu chân người dừng lại.
“Lâu không gặp em, Chil Hyun. Em vẫn khỏe chứ?” – Woo Hyuk cười.
“Em khỏe…” – Chil Hyun có chút ngập ngừng. Mất bao nhiêu thời gian để góp nhặt can đảm gọi anh, nhưng cuối cùng vẫn không biết phải nói gì mới đúng – “Còn anh?”
“Anh khỏe”
Lại chìm vào im lặng, Woo Hyuk vẫn cười, nhưng ánh mắt thật xa vời.
“Em xin lỗi” – Khóe mắt cậu ướt nhòe, đã bao lần tự nhủ mình không được khóc, không có tư cách để khóc, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào ngăn được. Làm sao có thể quên buổi sáng hôm đó, anh như người điên lao ra khỏi nhà với đôi chân trần và chiếc áo phong phanh, mặc kệ thời tiết lạnh gái, gió thổi từng cơn như cứa vào da thịt, không ngừng kêu gào, dại khờ tìm kiếm. Ahn Seung Ho, anh liên tục lặp đi lặp lại cái tên ấy, giống như rằng anh được sinh ra trên đời này, là để gọi tên Ahn Seung Ho. Lúc ấy Ahn Chil Hyun chợt nhận ra rằng, trong đôi mắt của người đó, vĩnh viễn không một ai có thể thay thế Seung Ho. Lần đầu tiên cậu nhìn thấy anh tổn thương đến như vậy, anh nắm tay cậu thật chặt khiến cậu đau, nói đi Chil Hyun, cậu ấy có thể đi đâu, sao cậu ấy lại bỏ anh mà đi? Không, cậu ấy không bỏ anh mà đi đâu, cậu ấy chỉ đi mua chút đồ, cậu ấy sẽ sớm trở về thôi, đúng không? Đúng không em nói đi? Làm ơn hãy nói với anh là như vậy đi…
Nhưng Chil Hyun thà rằng nhìn thấy Woo Hyuk vô lực đau đớn quỳ xuống nền đất lạnh căm, còn hơn là nhìn thấy Woo Hyuk tươi cười nhạt nhòa như vậy. Woo Hyuk khi ấy, dù đau nhưng vẫn còn sống, còn Woo Hyuk bây giờ, vô cảm đến mức khiến cho người khác cảm thấy rằng mình đang đứng trước một con rối chỉ biết cười, biết nói, biết đi.
“Không phải là lỗi của em. Là tự cậu ấy bỏ đi” – Khóe môi anh lại khẽ nhếch lên một lần nữa. Cuối cùng là đã trải qua bao nhiêu năm rồi, anh không rõ, nhưng sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như thế, còn có thể nói được ai đúng ai sai, là ai có lỗi sao.
Từ lâu rồi, anh đã không còn suy nghĩ về điều đó, cũng đã không còn suy nghĩ về bất cứ điều gì.
“Em …” – Chil Hyun lại ngập ngừng cất lời, cậu cắn môi đến muốn bật máu. Nói hay là không nên nói, cậu đã từng đắn đo rất nhiều lần. Nhưng cuối cùng Chil Hyun nghĩ rằng mình cần phải nói, Woo Hyuk được quyền biết điều này – “Em …biết nơi mà anh Seung Ho ở”
Bất chợt Chil Hyun nhìn thấy được tia sáng ánh lên trong đôi mắt vốn đã tăm tối từ rất lâu của Woo Hyuk. Có lẽ, cuối cùng, cậu cũng đã không còn lạc lối nữa.
…
Căn nhà gỗ nhỏ bé màu xanh nhạt một mình im ắng nằm trên một ngọn đồi nhỏ, dù đã lâu không có người ở vẫn sạch sẽ tươm tất, giống như chủ nhân của nó chỉ ra ngoài một lát sẽ về ngay.
Woo Hyuk chầm chậm đẩy tra chìa khóa vào ổ. Tâm tư trong lòng là một mảng mơ hồ khi bước vào nơi cuối cùng Seung Ho đã ở trước khi chết.
“Đây là chìa khóa nơi anh ấy ở. Người ta nói anh ấy muốn đưa cho người nào đó, nhưng lại không kịp nói rõ, nên người ta tìm đến em, người thân duy nhất của anh ấy. Em…nghĩ rằng cái này, anh ấy muốn để lại cho anh.”
Trong nhà bày biện rất đơn giản, hầu như không có gì ngoài một chiếc giường màu trắng, một cái bàn, một cái ghế. Trên bàn là một ít sách vở, cùng một cái máy ảnh, xung quanh là những chiếc kẹp gỗ nhỏ nằm im lặng.
Woo Hyuk quỳ xuống, chạm vào vết máu khô trên sàn. Trong tâm trí đột nhiên hiện ra hình ảnh Seung Ho nằm trên giường bệnh, ho ra những ngụm máu tươi, vì không kiềm được khiến nó rơi xuống bên mép giường, thấm lên những khe gỗ bên dưới. Nghĩ đến người kia đã phải chịu đựng như thế, Woo Hyuk cảm thấy rất đau. Đã rất nhiều năm trôi qua, nỗi đau cứ như tảng đá đè nặng trong lòng, lẳng lặng âm ỉ đau, vốn ngỡ đã quen, nhưng khi đối diện mới phát giác mình không thể nào quen được.
Seung Ho, tôi không thể nào chấp nhận rằng cậu đã chết…
Seung Ho…
Một tấm ảnh từ đâu nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt Woo Hyuk, Trong ảnh là chiếc nhẫn đôi mà anh đã tặng cho cậu, chiếc nhẫn nằm trên ngón tay trắng trẻo gầy gò được chụp như người đeo nó muốn khoe một vật quý báu. Khóe môi bất giác cong lên thành nụ cười, chất chứa đầy hoài niệm.
“Woo Hyuk, quà của tôi đâu?” – Seng Ho hớn hở đưa những ngón tay thon dài ra, to giọng.
“Quà gì?” – Woo Hyuk bỏ tờ báo đang đọc dở ngước lên, ngạc nhiên hỏi.
“Còn giả vờ á, quà sinh nhật chứ quà gì, đưa nhanh, sắp hết ngày rồi, qua ngày là tôi không nhận đâu”
“Ở đâu ra cái kiểu đòi qua sinh nhật như thế chứ? Mà hôm nay là sinh nhật cậu à? Xin lỗi, tôi quên rồi” – Anh cười.
“Cậu…cậu … Tôi tuyệt giao, tuyệt giao”
Gương mặt đỏ bừng, cậu nóng giận chạy về phòng, đóng mạnh cánh cửa một cách không thương tiếc. Anh ở bên ngoài được thế càng ôm bụng cười lớn hơn. Cười một chút, lại đứng lên chui vào phòng. Seung Ho nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức quăng gối vào anh.
“Cút”
“Này, giận thiệt à?”
“Biến đi” – Hết gối ôm rồi đến gối nằm đều bị anh chụp lấy. Bấy giờ mới có dịp nhận ra là trên giường của mình có nhiều gối đến vậy.
“Xòe tay ra, tôi cho coi cái này hay lắm” – Từ từ lại gần cất giọng dụ dỗ, anh thừa biết cậu có tính tò mò rất cao nha.
“Không”
“Xòe ra đi mà, không xòe là hối hận đó nha”
“Cái gì hay?” – Thấy chưa, gần mắc bẫy rồi.
“Xòe ra đi rồi biết”
Bàn tay nhỏ nhắn từ từ xòe ra, Woo Hyuk không nhịn được cầm lấy cắn một cái. Seung Ho lập tức liền la lên, giẫy dụa muốn rút tay lại. Nhưng anh làm sao có thể dễ dàng để cậu làm như thế, lần mò đến ngón áp út bên tay trái của Seung Ho, Woo Hyuk nhanh chóng đeo vào tay cậu một chiếc nhẫn bạc lấp lánh.
“A ~ Sao lại cắn tôi?”
“Nhìn móng khỉ đáng yêu quá, tự nhiên muốn cắn”
“Buông tay ra, buông ra”
“Tặng đó, thích không?” – Anh cười đắc ý.
“A ~~” – Seung Ho gương mặt phiến hồng, không biết phải nói gì.
“Không thích hả? Không thích thì tôi lấy lại”
“Không ~ Không… ~ Thích mà ~ Tôi nhất định sẽ đeo nó suốt đời”
Cậu đã nói sẽ đeo nó suốt đời.
Một cuộc đời, sao lại ngắn ngủi đến thế…
Lẳng lặng nhìn lên, Woo Hyuk thoáng sững sờ. Giữa những bức tường được giăng dây cước, lủng lẳng từ bờ tường bên này bắc đến bờ tường bên kia. Trên dây là những tấm hình được kẹp lên ở hai góc bằng kẹp gỗ. Trong hình có rất nhiều cảnh vật, phía sau những tấm ảnh là vài dòng ghi chú ngắn màu đỏ tươi, và bất cứ tấm ảnh nào cũng đều có viết tên anh.
Tấm ảnh chụp ánh nắng của bầu trời.
“Ngày… tháng… năm…,
Hôm nay là một ngày đẹp trời, nằng rất đẹp, không biết Woo Hyuk có thấy như vậy không?”
Tấm ảnh chụp bông hoa trắng nhỏ ven đường.
“Ngày… tháng… năm…,
Tự nhiên cảm thấy mình rất giống bông hoa trắng bé nhỏ này, Woo Hyuk mà biết được sẽ cười”
Tấm ảnh chụp những quyển sách ửng vàng do ánh nắng buổi chiều chiếu vào cửa sổ.
“Ngày… tháng… năm…,
Nắng buổi chiều lúc nào cũng khiến người ta thấy hoài niệm, nhớ Woo Hyuk”
Tấm ảnh chụp cây bút màu xanh nhạt nằm yên trên bàn
“Ngày… tháng… năm…,
Rất thích những vật có màu của Woo Hyuk”
Tấm ảnh chụp một thùng sơn xanh.
“Ngày… tháng… năm…,
Tự tay sơn lại căn nhà, rất vất vả, rất mệt. Nhưng toàn bộ đều màu xanh như vậy, khiến bản thân có cảm giác được nằm trong lòng woo Hyuk, rất ấm áp. Vất vả một chút cũng không sao ^__^”
Từng tấm ảnh, từng cảnh vật, từng dòng chữ lướt qua.
Từ trước đến nay đã nghĩ, chỉ có người ở lại mới đau lòng, thì ra người ra đi cũng đau lòng.
Từ trước đến nay đã nghĩ, chỉ có người ở lại mới nhớ nhung, thì ra người ra đi cũng lưu luyến.
Từ trước đến nay đã nghĩ, chỉ có Jang Woo Hyuk yêu Ahn Seung Ho sâu sắc mà thôi, thì ra Ahn Seung Ho cũng đáp lại Jang Woo Hyuk một tình yêu như thế.
Tại góc cuổi cùng, chỉ có chiếc kẹp gỗ nằm trơ trọi. Woo Hyuk nhìn tấm hình trong tay, nhẹ nhàng trả nó về vị trí vốn có, những dòng chữ đỏ trong nắng ánh lên rất rõ ràng.
“Ngày… tháng… năm…,
Chiếc nhẫn mà Woo Hyuk đã tặng, rất đẹp rất đẹp rất đẹp > v <~
Bây giờ thì đã có thể tự hào nói với Woo Hyuk rằng, Ahn Seung Ho, đã yêu Jang Woo Hyuk suốt cả một đời người”
Một giọt nước mắt âm thầm rơi xuống vỡ tan trên nền nhà, vang lên tiếng động rất khẽ. Woo Hyuk tiến đến bên bàn, cầm lên tay chiếc máy ảnh đen cũ kỹ.
Những ngày sau đó vẫn bình lặng trôi đi, Woo Hyuk ở lại căn nhà gỗ mà Seung Ho đã từng ở. Căn nhà được anh cẩn thận giữ gìn nguyên vẹn, chỉ là giữa nền xanh đã được sơn thêm một vòng tròn lớn màu đỏ rất bắt mắt.
Seung Ho, cậu có biết, bầu trời nếu không có mặt trời, thì sẽ đơn côi biết bao…
Từng tấm ảnh đơn giản cứ như thế lại được treo lên, phía sau là những dòng chữ màu xanh dương. Mỗi ngày một tấm, mãi cho đến một ngày nào đó, phía sau tấm ảnh chụp chiếc nhẫn bạc lấp lánh còn lại, Jang Woo Hyuk có thể mỉm cười viết rằng.
Jang Woo Hyuk cũng đã yêu Ahn Seung Ho suốt cả một đời người…
23/01/2011 12:04 PM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét